Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

Ns Tuấn Khanh: 'Rác của một thời'

Cơn mưa bất ngờ chiều tháng Ba, khiến không ít người ngạc nhiên. Thành phố tối sầm như một ngày tháng 7. Mưa lớn đến mức như trút nước, như muốn tự mình làm sạch đời sống Sài Gòn. Mưa xối xả như muốn đẩy hết bụi bặm và những ngổn ngang chồng chất vừa được tạo ra từ chiến dịch đầy sóng gió trong đời sống và dư luận dân chúng, vốn được gọi là “dọn dẹp vỉa hè”.

(Một khoảng trời trong xanh thu mình trong một vũng nước nhỏ - Ảnh minh họa của Ns Tuấn Khanh)

Trong những bức ảnh được giới thiệu trên mạng xã hội, người ta nhìn thấy đoàn quân ô hợp của ông Hải, phó chủ tịch quận 1, đã chuốt nhọn và nham nhở bậc tam cấp của quán café Starbuck nằm ở ngã sáu Phù Đổng Thiên Vương. Bức ảnh nói thật nhiều điều về một chiến dịch thị uy và duy ý chí, phia trước là sự hài lòng vô minh của một nhóm người, và phía sau là tiếng thở dài của đám đông.

Cuối tháng ba, những dòng tin vội vã và ít ỏi cho biết ông Hải tạm dừng các chuyến hành quân “dọn dẹp” của mình, lừng lẫy không khác gì các cuộc tuần tiễu trên biển Đông. Có bình luận là do công việc đã thành công bước đầu và ông Hải giao lại cho các quận. Nhưng cũng có lời bàn rằng ông Hải phải thu mình lại, trước những chỉ trích không vừa và các dấu hiệu sai phạm ngày càng lộ rõ.

Cơn mưa chiều tháng Ba quá lớn, tạt ướt cả khoảng nhà trước của một người dân trên đường Hồng Thập Tự cũ. Vừa che, vừa lau, người đàn ông này liên tục quát lên một mình “mẹ cha tụi nó, cái mái hiên xếp thì có ngăn cản gì vỉa hè mà tụi nó ập vô tháo rồi lấy?”.

Trong những bức ảnh ghi lại về chiến dịch này, có hình ảnh một cụ già ngồi im lặng nhìn bậc tam cấp của nhà hát Nguyễn Văn Hảo có gần trăm năm bị đập đi. Bức ảnh gợi nhớ một truyện ngắn của Pearl Buck (1892-1973) về một chiến dịch dọn dẹp nhân danh phát triển ở Trung Quốc, mà một cụ già ngồi nhìn những ngổn ngang gạch đá bị đập phá trong hiện thực của mình và ngơ ngác lắng nghe giấc mơ của những nhà làm chính trị. Cụ già không hiểu. Cụ khóc. Với cụ, chính trị cùng mọi thứ đó cũng chỉ là rác.

Mọi người dân Sài Gòn đều yêu thành phố của mình. Và chắc chắn ai cũng vỗ tay cho một đổi thay thiết thực và hợp lý cho thành phố mà mình đang sống. Nhưng khi vỗ tay, có không ít người chậm nhịp dần, buông xuôi vì nhận ra rằng đằng sau của tiếng hô đầy âm điệu chính nghĩa ấy, là những điều gì đó rất chính trị. Loại chính trị xa vời đời sống của người dân. Loại chính trị cũng như rác.
Chiến dịch dọn dẹp ấy làm dậy lên những lời bàn từ vỉa hè, có thể không hoàn hảo như một chứng cứ, nhưng đó là những lời bàn từ lòng dân bật ra, cũng không kém thú vị để lắng nghe.

Trong chiến dịch đập phá của một người miền ngoài trực tiếp chỉ huy, người ta nhìn thấy có bóng của vị bí thư - cũng ở miền ngoài - đang nắm quyền lực ở Sài Gòn. Chiến dịch như một phương án tái cấu trúc lại quyền lực giữa một tình thế mà người có quyền ấy cảm thấy không vui vì sự bất phục ở chung quanh.

Ông Hải là một giải pháp phá băng, và thị uy, và phần nào giúp giải tỏa được những sự tức giận của vị bí thư cảm giác mình lạc lõng. Thậm chí, chính ông Hải cũng là người lạc lõng đáng thương khi tự mình đương đầu với tất cả trong chiến dịch, trong cơn bão phản ứng từ mọi phía. Trong cuộc họp giao ban ngày 11/3, khó chịu vì các quan chức địa phương ở Sài Gòn thiếu hợp tác với ông Hải, bí thư Thăng phải lớn tiếng “Các anh phải xuống đường, đồng hành cùng ông Hải, đừng để dư luận bức xúc”. Có vẻ như nhiều quan chức Sài Gòn không muốn dính vào các hoạt động bị nhiều bình luận là “bất nhân” ấy.

Trong bối cảnh Hà Nội, Đà Nẵng, Sài Gòn đều bị đồn đoán là có hệ thống cát cứ - và nếu có - thì ắt hẳn Sài Gòn như đang sở hữu một tính “cát cứ” rất riêng và thâm trầm của mình. Đến lúc này, người ta phải tự hỏi là không biết là báo chí ở TP đã cỗ vũ nhiệt tình cho chiến dịch chỉ tay của ông Hải, hay là vô hình trung lẳng lặng thu thập các chứng cứ bất lợi cho ông Hải, bao gồm cả những phát ngôn có thể bị khởi kiện về Luật Doanh nghiệp và Luật Đầu tư.

Và có vẻ như đòn quyết định được tung ra vào ngày 26/3, khi có nhận định rằng những việc làm của ông Hải, thông qua sự yểm trợ của ông Thăng là “không có luật pháp”, được phát đi từ trang cá nhân của ông Lê Mạnh Hà, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Việt Nam, Con trai trưởng của cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh. 3 ngày sau lời nhận định mạnh mẽ và trực tiếp bất ngờ này, ông phó chủ tịch quận 1 tuyên bố tạm dừng. 

Lời nhắn của ông Lê Mạnh Hà ghi rằng “Thế kỷ 21 mà vẫn còn nghe tiếng búa đập vào văn hóa của Hồng vệ binh, nhưng ghê rợn hơn bởi tiếng hò reo ủng hộ từ những tờ báo mạng” có một sức mạnh khó lường. Lý do không phải chỉ bởi từ một người có chức vụ cao trong hệ thống, mà quan trọng vì ông Hà được coi là một người hết sức liêm khiết trong bộ máy. Sự lên tiếng này, không khác gì đòn điểm huyệt vào chiếc đồng hồ Patek Philippe và chiếc điện thoại Vertu mà ông Hải đã im lặng tháo đi ngay trong những ngày đầu. 

Ông Hà viết “người ta coi dân như kẻ thù, vỉa hè như chiến trường, TPHCM như trong thời chiến và không có luật pháp”.

Vang lên từ vỉa hè, sau những tiếng búa tiếng chày nện đinh, người ta nói rằng có thể đó là lương tâm của những người có trách nhiệm trước viễn cảnh Sài Gòn hoang tan bật lên tiếng. Nhưng cũng có người nói rằng đó là những phần phông màn phía trước của các câu chuyện thâm sâu khó lường đang diễn ra trước Hội nghị Trung ương 5, khóa 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam vào tháng 5 sắp tới. Dĩ nhiên đó chỉ là những lời bàn từ vỉa hè, như một loại rác của thời, rác của cuộc đời, rác của chính trị.
Dĩ nhiên, trong chiến dịch của ông Hải, không phải là không có người thật sự ủng hộ. Sau 42 năm, chứng kiến sự bất toàn và bất nhất trong việc lãnh đạo, người dân Việt Nam nói chung đã quá mệt mỏi và luôn bừng dậy trước một hình ảnh nào đó mang lại cho họ hy vọng rằng sự tốt đẹp nhất đã đến. Thậm chí, để được tốt đẹp, họ chấp nhận những sai lầm ban đầu của những người dám làm. Thật không có gì tàn nhẫn hơn khi lợi dụng sự khổ đau của con người Việt Nam đang vọng về một tương lai tốt đẹp hơn, rồi mị dân, dẫn dắt họ đi về những lý lẽ biện luận lạc lối với nền văn minh và luật pháp.

Và trong các chiến dịch pha màu sắc dân túy cực hữu như vậy, luôn có một đám đông được sinh ra, loạn lạc và tự diệt trong những sự điên cuồng ủng hộ và điên cuồng đập phá. Thời của Hitler, để có một đám đông “ghê rợn” như ông Lê Mạnh Hà mô tả, nước Đức đã tạo ra các đoàn thanh niên Quốc xã như Deutsches Jungvolk và Bund Deutscher Mädel. Thời của Mao Trạch Đông, cũng có những đám đông “ghê rợn” như vậy từ Hồng Vệ Binh.

Trong lịch sử, từ những câu chuyện và con người đã đi qua hỗn loạn ấy, chiến dịch ấy… - nếu chúng ta lùi lại để ngắm nhìn – thì thấy mọi thứ đều chỉ là rác của một thời. 

Cám ơn cơn mưa tháng Ba. Làn gió mát và những dòng nước như đang cố rửa sạch rác rưởi còn lại từ những ngày qua. Sài Gòn, thành phố của chúng ta vẫn còn đó, dù như thế nào đi nữa, thì hôm nay đã lại dầy thêm trong lịch sử hơn 300 năm thăng trầm, về những chuyện kể từ vỉa hè. Chuyện kể về rác của một thời.

Ns. Tuấn Khanh

Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

Người nước ngoài cần được giải ảo trong cách nhìn về Việt Nam


Khi tôi đang ngồi vào bàn ăn với món thịt gà luộc, đối với tôi đó là một món ăn dân dã tuyệt vời, đối với một người ngoại quốc đó có thể là món ăn nhàm chán vô vị, đối với những con gà khác khi tình cờ đi ngang qua thì đó có thể là một tội ác ghê tởm mà tôi là thủ phạm.

(Hình ảnh minh họa: TT Mỹ Obama ăn thịt gà và phản ứng của con gà)

Tôi dẫn dắt câu chuyện như vậy để bắt đầu cho phần chia sẻ bên dưới đây mà bạn đọc có thể sẽ phải nhìn rộng hơn một chút để hiểu người Việt, nước Việt Nam được định vị như thế nào trong con mắt của người nước ngoài cũng như trong trong việc phân định đúng-sai và hợp lý.

Đó chắc hẳn là sẽ là câu chuyện gồm nhiều phần bao gồm những phần dẫn giải, ví dụ điển hình và cách để làm mọi thứ tốt đẹp hơn. Khác với thường lệ là viết phần mở đầu trước, thì tôi sẽ viết phần giải pháp trước để bạn đọc đã hiểu chuyện có thể áp dụng ngay tức thì. Phần đông bạn đọc còn lại hãy kiên nhẫn chờ những phần khác sẽ được viết trong những bài chia sẻ khác.

III. Phần giải pháp

Kinh nghiệm cá nhân khi nói chuyện với người nước ngoài về những chủ đề phức tạp ở Việt Nam. Ce Phan nhận thấy, ngoài người Trung Quốc và Nhật Bản khá hiểu về Việt Nam, thì phần lớn người từ nơi khác đều có những nhìn nhận thiếu chính xác.

1. Thông thường, phần lớn người ngoại quốc đều có cái nhìn thiên lệch về Việt Nam (tích cực quá, hoặc tiêu cực quá). Để họ hiểu ra được câu chuyện mà bạn đang nói tới thì ngoài chuẩn bị các ý để chia sẻ, bạn luôn phải bắt đầu câu nói với: "Although, ........" ; "I know that you hold the view ...., but ...." hoặc tương tự như thế.

2. Người nước ngoài có niềm tin rất lớn vào chân lý, văn minh, khoa học ... và "đạo" nên trong phần lớn nhưng câu nói của họ ở thì tương lai đều khá lạc quan. Bên cạnh đó, họ thường rất tự tin về nền tảng giáo dục mà họ được học do đó sẽ có thể tranh luận tới cùng cho một chủ đề mà bạn đang nói tới. Nếu bạn muốn thuyết phục họ cho một điều bạn cho là đúng thì hãy kiên nhẫn "gỡ rối" từng phần trong hệ quy chiếu của họ cho một chuyện khác hệ quy chiếu đang diễn ra ở Việt Nam.

Ví dụ: người phương Tây nhìn vào cách ăn mặc vest, cách họp hành nội các, quốc hội, các biểu hiện trong nền kinh tế thị trường, nói tiếng Anh .... thì phần lớn đều cho rằng Việt Nam, Trung Quốc ... đã bắt đầu chuyển mình theo cách giống họ ở phương Tây. Rồi thế nào cuộc sống ở đó cũng sớm đi theo con đường mà họ đang trải qua. Để nói cho họ biết rằng họ đang "lầm to" thì bạn nhất thiết phải kiên nhẫn và giải thích từng bước một.

3. Người nước ngoài sống cho hiện tại và tương lai vì thế thường không kiên nhẫn nghe những câu chuyện về quá khứ. Đó cũng là dấu chỉ tại sao ngày càng có nhiều sinh viên quốc tế tại Đại học ở Mỹ, phương Tây đang xa rời lịch sử của họ và lịch sử thế giới. Nhiều trường còn biểu tình để không học lịch sử của phương Tây.

Chính vì vậy, để thuyết phục được họ thì phải kiên nhẫn dẫn giải những câu chuyện về địa dư và lịch sử. Điều quan trọng nhất là sự hình thành và phát triển của Việt Nam và các nước xung quanh khác khá nhiều so với những gì họ tưởng tượng.

4. Người nước ngoài liên tiếp "mắc sai lầm" trong hầu hết các đối sách với Việt Nam - xét trên khía cạnh họ hợp tác và muốn giúp cho cuộc sống của người dân Việt Nam.

Nên hiểu một điều rằng tất cả các đối sách ngoại giao của bất kỳ cường quốc nào cũng nhắm tới một phần lợi nhiều hơn cho dân tộc họ, đất nước họ. Vì thế việc thương thảo với Việt Nam nhiều phần thiên lệch và mang tới những hệ luỵ mà người dân Việt Nam có thể sẽ gánh phải trong nhiều đời.

Đó là điều quan trọng mà mình cần giải thích cho người Anh, người Mỹ hiểu rằng chính phủ của họ đại diện cho lá phiếu của họ "đi bày trò" khắp nơi và chưa chắc điều đó đúng với nguyện vọng của cử tri. Hầu như tất cả người dân trên thế giới này đều yêu thương nhân loại. Chỉ có số ít người tham vọng muốn can thiệp nhiều hơn với mục đích khác.

Ví dụ: việc Việt Nam mắc kẹt trong đối sách ngoại giao giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc khoảng trước và sau năm 1975 đã đẩy Việt Nam vào nhiều cuộc chiến bị động.

5. Người nước ngoài nhìn tiêu cực về chính trị nước họ và tìm thấy sự chia sẻ ở Việt Nam. Những người như vậy nhiều vô số kể. Họ chán ghét chính trị là điều hết sức bình thường vì chính trị nước họ là đa cực- không thể làm hài lòng mọi nhóm người được. Và nhóm người không ưa thể chế đang điều hành họ thường di chuyển đến những nước ngoài nhóm đồng minh để sống, du lịch, làm việc. Họ yêu cuộc sống mới cũng là lẽ thường tình bởi vì họ đang được trả thù lao theo người nước ngoài như chi tiêu theo kiểu nội địa. Hơn nữa họ còn được nhiều phần kính trọng của dân chúng địa phương.

Phải nói thật đây là nhóm người "tệ hại" nhất nếu bạn muốn nói cho họ nghe về sự thật đó. Mắt và tai của họ bị "mờ và điếc" đi đáng kể nên bạn sẽ gặp khó khăn hơn 10 lần, 100 lần khi nói chuyện với họ.

Xét về mặt nhận thức, họ trông tội nghiệp chẳng khác gì phần đông người dân đang sống ở đây. Hãy chấp nhận sự hồ đồ của họ và bình tĩnh nói chuyện trong trạng thái bình thường nhất. Có thể mất 5 năm, 10 năm nữa họ mới hiểu. Đây cũng được xem là nhóm người "dân chủ" hão huyền nhất toàn cầu.

Tóm lại, mọi góc nhìn đều có thể bị giới hạn bởi kiến thức và trải nghiệm. Cách Ce Phan hiểu vấn đề đang nói có thể khác với bạn, nhưng một điều gần như trở thành chân lý đó là cách đánh giá sẽ đúng hơn, xác thực hơn nếu bạn có nhiều thông tin hơn, nhiều kiến thức hơn trong một chiều gì đó. Niềm tin thông thường sẽ khó áp dụng trong những câu chuyện phức tạp mà tôi đang nói tới ở trên.

Việc giúp người nước ngoài hiểu về giá trị, con người, lịch sử và bối cảnh Việt Nam cũng chính là cách chúng ta giúp chính mình. Họ sẽ cư xử trên tinh thần là người bạn và đặt chúng ta ở vị trí hợp lý hơn trong tính toán ngoại giao của họ.

Đất nước và con người Singapore là một ví dụ tốt đẹp để chúng ta nhìn nhận. Họ làm ăn tốt với Trung Quốc, bang giao mật thiết với Anh và là bạn hàng tin cậy của Mỹ. Họ bang giao được với phần đông thể chế chính trị đối lập. Đó là điều tốt mà chúng ta cần học hỏi.


Ce Phan

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Lời của cha: 'đấu tranh tới cùng cho những gì mà con xứng đáng được nhận'

Có những câu nói mang lại cho bạn niềm tin để hướng tới những điều tốt đẹp mặc dù chúng không hề mới, cũng có những câu nói cũ rích mà chẳng biết từ đâu mà ra nhưng lại hoàn toàn cản trở mọi ngả đường đưa đến cuộc sống mà bạn mơ ước.

Câu chuyện bên dưới đây là một câu chuyện được thuật lại theo cách tưởng tượng của Ce Phan sau bài chia sẻ những hoạt động mới nhất của Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Trích dẫn lại một chút để bạn đọc kịp hình dung. __ tôi muốn thử xem những người nước ngoài tại Việt Nam, đặc biệt là người Trung Quốc nghĩ gì về chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa và những hoạt động quân sự cũng như dân sự gần đây diễn ra trên hòn đảo này. Tôi viết bằng tiếng Anh: "Is anybody here from China? Do you think you can own the Paracel Islands legally which you took from us by force in 1974?" (Tạm dịch: Có ai trong diễn đàn này đến từ Trung Quốc không? Bạn có nghĩ rằng bạn có thể sở hữu quần đảo Hoàng Sa một cách hợp pháp khi mà bạn đã chiếm lấy nó từ chúng tôi bằng vũ lực vào năm 1974 không?" . Tôi chia sẻ bài viết song ngữ mà tôi đã dịch lên 2 nhóm người nước ngoài tại Việt Nam (2 nhóm sống tại Tp. HCM và 1 nhóm tại Hà Nội). Kết quả thực sự bất ngờ:

- 100% username với tên tiếng Anh đều nghĩ nên quên chuyện đó đi và bạn nên sống hướng tới tương lai thay vì nghĩ tới quá khứ và hiện tại. Chiến tranh sẽ xảy ra nếu Việt Nam muốn lấy lại cụm đảo này.
- 100% username với tên tiếng Việt thì chửi mình thậm tệ.

Tôi đã phải xóa đi các bài đăng đó, vì những lời nói quá sâu cay của những người bình luận. Tôi sẽ không làm như thế nếu đó chỉ là những "nick ảo", nhưng có vẻ không- họ là những người thật đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam. 

Nhóm những người bình luận thô tục về phần chia sẻ của tôi thì chẳng đáng để bàn, tôi đang muốn nói tới nhóm những người phản đối nhưng dùng ngôn ngữ khá hàn lâm và mạch lạc. Những lời giải thích đại loại như: "Chúng tôi chỉ muốn những hòn đảo này không thuộc sở hữu của ai hết, đó là nơi dành cho cá và muôn thú" ; hoặc là "khó lòng mà nói được hòn đảo này thuộc về ai, người Trung Quốc cũng đang nắm giữ những bằng chứng quan trọng để chứng minh hòn đảo thuộc về họ". Có người còn nhấn mạnh "Việt Nam muốn thế giới công nhận đây là hòn đảo của họ, nhưng dường như không có bằng chứng nào chứng minh được điều đó. Thủ tướng của họ là Phạm Văn Đồng đã có giấy công nhận quyền quản lý hòn đảo này thuộc về Trung Quốc".___

Tôi nghỉ trưa và nghĩ tới câu chuyện đó một lần nữa thông qua hai cuộc hội thoại bên dưới đây và liên tưởng về con người trong thế giới toàn cầu hóa và con người thuộc về một quê hương nào đó.

Câu chuyện của Vương Hùng và Luận Trung trong năm 2017, và câu chuyện giả tưởng của con cháu của 2 gia đình trên.

- Vương Hùng: Ce Phan đã hỏi câu hỏi về tính chính danh của Trung Quốc trên các đảo ở Biển Đông. Nó hỏi người Trung Quốc đó. May quá, tao gặp mày, mày thấy tụi mày có muốn chơi tới cùng không vậy.
- Luận Trung: Thôi tha cho tao đi Hùng, tao ở Việt Nam đã lâu, chuyện chiến tranh giết chóc giữa 2 nước đã quá mệt mỏi rồi. Cái gì thuộc về tụi mày thì ắt sẽ là của tụi mày, việc gì mà tranh cãi.
- Vương Hùng: Đúng là thằng Tàu con. Mày nói chuyện luẩn quẩn như ông thầy Tử Khổng của mày. Tụi tao chán ghét nghe cách luận của tụi mày rồi. Tao biết mày không muốn can dự, nhưng mày có muốn đứng về phía tụi tao hay quay về Tàu.
- Luận Trung: Tao thì tao sống ở Việt Nam luôn rồi đấy, không về nữa đâu! Nhưng 3 cái đảo đó nhầm nhò gì, mặc kệ đi, cứ an vui mà sống có phải hơn không?

----------------- Một thời gian sau Vương Hùng xuống đường biểu tình vì biển đảo và thu hút hàng vạn người tham gia. Ban đầu dân chúng sợ hãi vì những lời đe dọa chiến tranh, nhưng về sau số người ủng hộ và góp tiếng nói đã lên đến vài triệu người. Không may, Vương Hùng đã bị ghép vào nhiều tội khác nhau và dành phần lớn thời gian còn lại trong đời trong ngục tù. Con trai anh là Vương Việt cũng lớn lên với khí phách của cha và đã có cách đấu tranh thông minh hơn và cuối cùng 100 năm sau đứa cháu là Vương Đại đã nhìn thấy giang sơn bờ cõi liền một dải, ải Nam quan đã thuộc về Việt Nam, đảo Hoàng Sa-Trường Sa cũng thuộc về Việt Nam như vốn dĩ của nó. Và đây là câu chuyện của những đứa cháu của Vương Hùng và Luận Trung sau 100 năm -----------------

(Hình ảnh minh họa: Phillip Dang và Phong Le, đang diễn cảnh một người Việt Nam và một người Trung Quốc đã tranh giành về chỗ đậu xe giữa hai nhà)


- Vương Đại: Ê, bài viết văn mà cô giáo đã ra đề hôm trước bạn đã làm xong chưa.
- Luận Hán: Bài nào nhỉ, có phải là bài viết về 'Làm thế nào để theo đuổi ước mơ phải không'
- Vương Đại: Đúng rồi
- Luận Hán: Mình viết và gửi cô rồi. Theo mình thì ông bà, cha mẹ là tiền đề cho con cái để đạt được ước mơ. Ông nội mình và cha mình và ví dụ điển hình. Gia đình mình xây dựng được những chuyến du lịch ra biển Đông có giá hàng triệu đô cũng là nhờ tầm nhìn của ông và cha mình.
- Vương Đại: Vậy sao? Cha mình chỉ nói "khi con muốn làm điều gì tốt đẹp cho con và cho đời thì hãy làm ngay. Con hãy đấu tranh tới cùng cho những gì mà con xứng đáng được nhận"

Đấy, các bạn thấy không? Lời dạy nào cũng mong muốn gửi gắm một thông điệp nào đó cho người nghe. Có những điều nghe có vẻ cứng nhắc, có những điều nghe có vẻ dễ dàng. Nhưng cho dù như thế nào đi nữa, lịch sử cũng sẽ ghi nhận lại những gì mà những người con sinh ra từ mảnh đất ấy như những hồn thiêng nuôi nấng hậu thế và con cháu sau này. 

Có lẽ bạn đang sống an vui, có lẽ bạn là Vương Đại hoặc Luận Hán, nhưng bạn sẽ nhận ra rằng mình hoàn toàn không phải là con khỉ đá sinh ra từ một nơi hoàn toàn không có tổ tông. Cha ông bạn không phải là cục đá, mà họ là những vị trưởng lão kiến tạo nên cuộc sống hôm nay. Hãy nhìn lại để biết mình là ai?

Ce Phan


Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Chia sẻ từ một nhà sư: Những điều cha mẹ có thể làm cho con cái

Bài viết này là chia sẻ của thầy Hung Ly gửi cho Ce Phan để đăng trong tạp chí tiếng Anh Timeline. Bên dưới là phần ghi âm tiếng Anh và phần dịch tiếng Việt của Lưu Thị Hồng Thắm.



Những điều cha mẹ nên làm để nuôi dạy con cái tốt hơn
Tôi không biết những người khác định nghĩa như thế nào về giáo dục; nhưng đối với tôi, giáo dục không có gì khác so với sự tạo cảm hứng. Nói cách khác, chức năng của giáo dục là để chỉ dẫn người trẻ theo đuổi ước mơ, tham vọng của họ và giúp họ hiểu được giá trị của đạo đức; Tôi nhớ có một câu nói của Nelson Mandela, ông nói rằng giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới. Có thể bạn cho rằng đây là bổn phận và trách nhiệm của một giáo viên hay một nhà giáo. Nhưng tôi lại tin rằng nền tảng của giáo dục bắt nguồn từ gia đình. Vì vậy, bạn không cần phải trở thành một nhà giáo hay giáo viên giỏi để giảng dạy, hướng dẫn, khuyến khích các thế hệ sau. Là một phụ huynh có kinh nghiệm và luôn đối mặt với các tình huống trong xã hội ngày nay; có lẽ bạn sẽ tự hỏi cách nào là cách tốt nhất để nuôi dạy con cái cư xử đúng mực. Và trong bài viết này tôi hy vọng có thể mang đến cho các bạn một số kiến nghị lý tưởng để giúp nuôi dưỡng con cái của bạn thành công.
Như tôi đã nói, nền tảng của giáo dục bắt nguồn từ gia đình; và điều đó diễn ra như thế nào? Tôi cho rằng cha mẹ chính là những người thầy đầu tiên của con cái; như bạn biết, trẻ em bắt trước tất cả các hành động và thái độ của bạn. Chúng học tất cả mọi thứ từ cha mẹ của chúng và theo cách đó khi chúng lớn lên chúng sẽ làm và đối xử với con cái của chúng giống với những gì mà bạn đã từng làm. Trong một phân tích tâm lý học của người phương Tây cho rằng một đứa trẻ có tính cách bạo lực là do bắt nguồn từ một số vấn đề trong gia đình như kỷ luật hà khắc, đối xử hung hăng từ cha mẹ, vv. Chính lúc này, bài phân tích nhắc tôi nhớ đến một số bài báo về bạo lực học đường; theo như bài viết, bạo lực học đường là do các tác động tiêu cực của truyền thông. Cá nhân tôi không chấp nhận giả định này; thực tế, giải trí chỉ là giải trí, nó không xây dựng nhân cách của trẻ em thay vì giáo dục. Tôi sẽ cho bạn thấy khẳng định của tôi qua một số ví dụ.
Bạn muốn con bạn là người tốt, hiền lành và không bạo lực, hãy dạy chúng làm thế nào để yêu thương người khác, tôn trọng cuộc sống của người khác như của chính mình; thậm chí chỉ là cuộc sống nhỏ như của con kiến.
Bạn muốn chúng phải trung thực, hãy chỉ ra những điều tệ hại khi lừa dối, gian lận và khi làm mất niềm tin từ bạn bè và người thân.
Bạn muốn chúng phải biết vâng lời. Chỉ cần bình tĩnh lắng nghe những sai lầm của chúng, kiên nhẫn giải thích lý do tại sao không nên làm điều đó. Và đừng quá căng thẳng hoặc bất lực nếu các lỗi sai ấy cứ lặp lại nhiều lần.
Có hàng ngàn ví dụ mà tôi muốn nêu ra cho bạn, nhưng cái mà tôi muốn nói với bạn chính là cha mẹ nên ưu tiên dạy những bài học về nhân đức và đạo đức cho con cái và những bài học này sẽ theo suốt cuộc đời chúng. Tại sao nhân đức và đạo đức nên được ưu tiên? Bởi vì một người tốt sẽ góp yêu thương của họ để tạo nên một xã hội hòa bình; và cái còn thiếu trong một xã hội hiện đại không phải là một con người tài năng hay thông minh mà là con người thực sự. Tôi chắc rằng bạn sẽ muốn sống trong một xã hội mà khi bạn gặp tai nạn sẽ có một người đi bộ không rõ danh tính đến và thực hiện cuộc gọi khẩn cấp, hay ai đó đứng lên và bảo vệ bạn khỏi những rắc rối của kẻ xấu. Hơn nữa, những người tốt sẽ giúp bạn loại bỏ được sự thờ ơ, lãnh đạm của xã hội; cái chúng ta muốn không phải là tìm kiếm hay chờ đợi người tốt đến mà hãy tạo ra họ bằng giáo dục.
Một phần khác quan trọng trong giáo dục nữa chính là kiến thức; sẽ không có vấn đề gì cho dù bạn giàu hay nghèo, món quà tốt nhất mà cha mẹ nên cho con cái của họ chính là kiến thức từ sách. Có lẽ khi tôi đề cập đến quan điểm này, sẽ có nhiều phụ huynh không đồng tình; vì đang là thời đại của công nghệ, trẻ em có thể tìm kiếm thú vị trong các trò chơi hay các ứng dụng trên ipad, smart-phone hơn là tìm kiếm trong các cuốn sách chỉ toàn chữ. Hoặc nếu bạn yêu cầu chúng đọc một cái gì đó, thông thường chúng sẽ chọn truyện tranh hơn là tiểu thuyết; vì vậy những gì bạn cần làm là chiến lược để kích thích và gợi lên tính tò mò của chúng; phân tích tâm lý học cho biết con người là động vật tò mò nhất và không ngừng tìm kiếm câu trả lời cho những điều đang ẩn dấu. Bạn có thể học hỏi từ tổ tiên, chính bởi tính tò mò của họ mà bây giờ chúng ta mới biết đến được các hiện tượng tự nhiên. Để thuyết phục hơn, tôi sẽ kể cho bạn câu chuyện của tôi. Cũng giống như những đứa trẻ khác, tôi thích xem phim hoạt hình và đọc truyện tranh hơn là đọc sách mãi cho tới khi tôi mười lăm tuổi; và tôi vẫn còn nhớ mẹ tôi thường phàn nàn về điều đó. Chú tôi là một trong những người kể cho tôi nghe các câu chuyện về cách các ngôi sao, mặt trời, các dãy thiên hà và chính những thứ đó đã dẫn tôi đến kệ sách của chú và đọc chúng. Chú còn kể cho tôi về những điều kỳ lạ mà ông đã đọc từ một cuốn tiểu thuyết của Jules Verne " Cách biển hai vạn dặm". Tôi không biết tôi trở thành con mọt sách từ lúc nào, tôi bắt đầu khám phá những điều xung quanh tôi thông qua những cuốn sách. Sách cung cấp cho con cái của bạn sức mạnh của kiến thức, trí tưởng tượng, sự sáng tạo, kĩ năng viết, từ vựng, sự tập trung, vv. Vì thế, hãy bắt đầu giúp con cái của bạn đọc sách một cách có kế hoạch.
Tôi nghĩ có một quan điểm nữa nên đề cập trong bài viết này; chính là cha mẹ nên biết con cái của mình học trội ở lĩnh vực nào. Và những gì cha mẹ cần làm là động viên và hỗ trợ chúng. Và khi con bạn đủ lớn, chúng sẽ tự suy nghĩ và có trở nên có trách nhiệm với bản thân; cứ để chúng lựa chọn những gì chúng muốn làm hay muốn tìm hiểu, và yêu cầu chúng có trách nhiệm với những gì mà chúng đã chọn. Đừng bắt buộc hay thúc ép chúng; những gì chúng ta đang cố gắng làm không phải là giúp chúng như chúng ta nghĩ mà là tạo thêm áp lực về gia đình và tăng khoảng cách giữa hai thế hệ. Hãy để chúng biết bạn cho phép chúng tự do lựa chọn cuộc sống của mình; và đó là cách đúng để yêu thương con cái của bạn. Bởi vì trong mắt cha mẹ, trẻ em thì luôn chỉ là trẻ em và đừng sợ mất chúng mà hãy sợ chúng không lớn lên.
Ernie Fletcher đã phát biểu rằng " giáo dục chính là cơ hội để trao tặng món quà vĩnh viễn cho thế hệ sau"; đây chính là một trong những đoạn trích dẫn mà tôi thích nhất. Theo quan điểm của tôi, giáo dục bắt nguồn từ gia đình; và tài sản thừa kế được hưởng từ cha mẹ chính là đạo đức và kiến thức. Và hãy ngừng việc hỏi chúng rằng chúng muốn trở thành gì; hãy để chúng lớn lên theo cách tự nhiên của chúng. Có một trích dẫn hay từ một cuốn sách mà tôi yêu thích nữa là " Để giết một con chim nhại" của tác giả Harper Lee và tôi đoán rằng cuốn sách này sẽ trở thành kim chỉ nam của bạn trong việc nuôi dạy con cái, cuốn sách nói rằng,
Khi một đứa trẻ hỏi bạn về thứ gì đó, vì đức tin, hãy trả lời chúng. Đừng nói vòng vo. Trẻ em tuy chỉ là trẻ em, nhưng chúng có thể phát hiện ra sự né tránh của bạn nhanh hơn cả người lớn, và sự lảng tránh đơn giản chính là chúng.
Bạn có thể thừa nhận điều này hoặc không; nhưng hãy đọc và suy nghĩ một cách cẩn thận những điều mà tôi nói. Tôi hy vọng chính những điều này sẽ giúp bạn thông suốt và thay đổi định kiến của bạn.

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Những nạn nhân của truyền thông và cảnh báo về uy tín của nghề báo

Nhìn từ xa tới gần thì không chỉ có cá nhân mà còn có một số quốc gia trở thành nạn nhân của giới truyền thông. Nhiều cá nhân đã bị "mắc bẫy" ở mức nhẹ nhất là bài viết bị cắn xén bớt nội dung hoặc bài phỏng vấn dạng điều hướng dư luận có lợi cho tờ báo hoặc một lập trường nào đó; nhiều công ty đứng sau những vụ truyền thông bẩn để làm lợi và chính họ đôi khi cũng trở thành nạn nhân của nó; một số đất nước nhỏ trong một hoàn cảnh lịch sử nhất định cũng bị lâm vào hoàn cảnh lầm tha và người dân bị đày đọa cũng bởi "cái miệng thế gian" này. Đó chính là những dấu hiệu đi xuống tới mức bệ rạc của truyền thông địa phương, quốc gia và cả những cơ quan ngôn luận lớn-có tiếng trên toàn thế giới.


Càng có tiếng nói trong dân chúng thì cơ quan truyền thông đó càng có những âm mưu lớn hơn, bẩn hơn !

Những vụ nho nhỏ liên quan tới các cá nhân ở Việt Nam

Gần đây nhất là bài phỏng vấn nhà văn 9x Tuệ Nghi về việc có nên gộp chung việc đón Tết ta và Tết tây. Cô đã bị cộng đồng mạng bếu rếu về những phát biểu ủng hộ cho việc đó, mặc dù phần đông đọc giả chỉ mới đọc cái tựa đề bài báo: 'Nhà văn trẻ Tuệ Nghi: 'Đã đến lúc chúng ta bỏ Tết cổ truyền'. Đây là một chủ đề lớn mà Ce Phan đã lý giải trong một bài gần đây rằng: cần đến một nhân vật cỡ bự trong chính phủ để thể hiện quan điểm chứ việc phóng viên gạ nhân vật này, nhân vật khác cũng chỉ là chiêu trò để xem những điều nào có thể "gây hấn" với đọc giả và tạo nên sự phẫn nộ và "câu view" qua lượt chia sẻ trên các phương tiện truyền thông xã hội. Tuệ Nghi đã có lời giải thích đầy đủ qua Facebook và tờ báo cũng gửi lời xin lỗi sau đó. Tuy nhiên, đây là dấu hiệu cho thấy báo chí Việt Nam rất yếu ớt trong cách tiếp cận các nguồn thông tin từ cách chính khách cỡ bự.

Xa hơn một chút là những phỏng vấn về các nhân vật về tình hình lũ lụt miền Trung. TS. Nguyễn Bách Phúc phát biểu rằng: "Thủy điện Hố Lô cũng chỉ là nạn nhân như dân chúng" khi tình hình lũ lụt ở miền Trung gây thiệt hại lớn về người và của. Ai cũng biết ông chỉ là chuyên gia tư vấn trong hội Khoa học công nghệ TP HCM, chứ không phải là người có trách nhiệm liên quan tới những thiệt hại. Các giảm đốc sở, các bộ trưởng, thủ tướng và Đảng mới là nơi thực sự quyết định mọi chuyện. Tuy nhiên, cơ quan báo chí biết rằng đó là "tổ kiến lửa" không nên dây vào nên việc tìm một cá nhân để "gài bẫy" là cách vẫn thường làm. Câu thành ngữ "bút sa thì gà chết", ông TS. Phúc đúng là một con gà chết oan trong vụ này với câu nói "Nói là xả lũ nhưng thực tế là thủy điện cho nước lũ đi qua hồ mà thôi. Mà cho chảy qua là nước của trời, không phải nước của thủy điện”.

Câu chuyện cũng xảy ra tương tự về chủ đề "Có nên dạy tiếng Hán trong trường học?". Với phát biểu của Tiến sĩ Đoàn Lê Giang từ trường ĐH Xã hội và Nhân văn khi cho rằng cho những lý do xác đáng cho việc duy trì giảng dạy môn tiếng Hán như một ngoại ngữ bởi vì lịch sử Việt Nam từng trải qua một thời gian dài sử dụng ngôn ngữ này và Trung Quốc là một nước lớn ngay sát bên cạnh. Nhưng vì muốn lợi dụng tinh thần chống Trung Quốc đang lên cao trong những năm gần đây mà bài báo đã có phần thiên lệch trong cách viết bài để biến nhân vật của mình trở thành nạn nhân, mặc dù họ hoàn toàn biết cách dẫn giải khách quan hơn. Chuyện về mối quan hệ của Việt Nam và Trung Quốc từ xưa tới nay cực kỳ mờ ám mà chỉ có những nhân vật trong bộ chính trị mới đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra bên trong, tầm nhìn giáo dục và truyền truyền của họ mới thực sự quyết định nhiều thứ, nhưng báo chí lại không đủ tầm để tiếp cận hoặc khai thác những thông tin đó.

Không chỉ có những nhân vật không chuyên và chưa có nhiều kinh nghiệm làm việc với truyền thông mới mắc phải cái bẫy "chết người" đó, mà chính những chuyên gia về truyền thông cũng lâm nạn tương tự: Người giỏi, uy tín thì cũng bị hạ bệ và bị gài bởi những kênh truyền thông lớn hơn. Đó là trường hợp của tiến sĩ Bùi Trân Phượng khi bị báo chí cho mắc lưới với cái nhãn người đàn bà bảo thủ, trì trệ vì cố ôm lấy trường ĐH Hoa Sen; hoặc trường hợp của KTG Nguyễn Xuân Nghĩa trong vụ phỏng vấn với phong viên AC Thompson của đài ProPublica và Frontline về cuốn phim "Terror in Little Saigon". Có rất nhiều ví dụ về những trường hợp như vậy để mọi người có thể nhìn lại về tính trung thực của báo chí.

Tuy nhiên, cũng có một số nhân vật đã nổi tiếng hơn rất nhiều, và công việc cũng như sự nghiệp của họ ngày càng hanh thông hơn sau những sự cố truyền thông như trường hợp của MC Phan Anh và người mẫu Ngọc Trinh. Việc chia sẻ quan điểm về sử dụng mạng xã hội của Phan Anh trên đài VTV với người dẫn chương trình Tạ Bích Loan vào giữa năm 2016 đã tạo nên làn sóng chỉ trích giữa đọc giả và kênh truyền hình chính thống trên các phương tiện truyền thông xã hội. Ngọc Trinh cũng biết cách đẩy mạnh tên tuổi của mình thông qua "hợp đồng truyền thông" (!?-vẫn đang hoài nghi) với tỷ phú 72 Hoàng Kiều. Chưa biết tiền đồ của họ như thế nào, nhưng trước mắt hình ảnh của họ trước công chúng đang có vẻ thuận lợi, và đây là những trường hợp chưa biết là nạn nhân hay chính là một âm mưu khác của truyền thông.

Những vụ lớn hơn liên quan tới chuyện làm ăn, các công ty dưới bàn tay của truyền thông bẩn

Gần đây nhất là vụ ép phe giữa ba bên: nước chấm Nam Ngư, truyền thông (đặc biệt là báo Thanh Niên) và công ty tư vấn truyền thông do Nguyễn Thanh Sơn dẫn dắt. Đó là một tính toán bài bản giữa các bên để nhằm tạo ra tâm lý lo sợ của đám đông về sự an toàn của nước mắm truyền thông với hàm lượng thạch tín và một bản chứng nhận nước chấm Nam Ngư hoàn toàn không có thạch tín đồng thời là chiến lược quảng cáo số rầm rộ của sản phẩm này. Cuối cùng vụ việc cũng được khui ra: Tổng biên tập báo đã phải nhận trách nhiệm, Nguyễn Thanh Sơn được xem là phù thủy truyền thông cũng phải cúi mặt ẩn tích, công ty Masan vẫn cố gắng không phát biểu sau vụ việc. Người tiêu dùng và cánh bán lẻ được một phen hồ hởi, nhưng họ không nhận ra được rằng: họ là một tập thể rất yếu ớt, họ chỉ đứng lên mỗi khi quyền lợi bị xâm phạm nghiêm trọng, những trường hợp ở mức cảnh báo thì hầu như không có dấu hiệu phản kháng.

Trường hợp của công ty Tân Hiệp Phát thì còn rắc rối hơn nhiều. Công ty này vẫn còn đang vướng tới 2 sự việc đều liên quan tới pháp luật: vụ thứ nhất là vụ con ruồi nửa ty và vụ dính dáng tới Phạm Công Danh. Chưa biết họ sẽ xử lý khủng hoàng truyền thông và thậm chí là dính dáng tới pháp luật như thế nào, nhưng mối quan hệ của họ, truyền thông và đọc giả là chuyện đầy toan tính. Kể cả các luật sư tham gia bào chữa, cùng với truyền thông cũng là những âm mưu quỷ quyệt tốn rất nhiều giấy mực và thời gian đọc không đáng có của người xem. Lẽ ra mọi người nên quan tâm tới những chuyện cấp bách hơn, cần thiết hơn là dính vào những thứ linh tinh đầy phép bẩn thỉu như thế này.

Cùng với sự việc liên quan tới cá nhân TS. Bùi Trân Phượng thì ĐH Hoa Sen cũng "bị dập tơi tả" kéo dài nhiều năm liền. Câu chuyện xoay quanh việc trường học này định hướng phát triển phi lợi nhuận hay một trường tư đơn thuần. Câu chuyện tiến quá xa so với ước mơ của những nhà sáng lập ra trường này cho tới những bước tính toán để thôn tính ngôi trường này. Chuyện cổ phần và những thông tin liên quan tới các cá nhân bị báo chí khai thác tới triệt để trong khi một nền giáo dục lụn bại và tụt lại đằng sau rất xa so với cách làm của trường Hoa Sen từ trước tới giờ thì giới truyền thông đều bỏ ngỏ và chưa bao giờ có quyết tâm đi xa hơn vào những chuyện mà họ cho là nhạy cảm.

Còn hàng trăm hàng nghìn sự việc khác trong mối quan hệ giữa các công ty và truyền thông. Tựu trung trên tất cả, những vấn đề được đưa lên mặt báo và truyền thông phần lớn là những toan tính của tờ báo đó và cái lợi của họ hơn là mang thông tin khách quan tới cho đọc giả. Số lượng những bài viết, bài phỏng vấn kiểu như vậy càng nhiều hơn cứ mỗi khi thế lực này lên thay thế lực khác khi nắm chính quyền. Mối quan hệ thân hữu với các cá nhân trong nhà nước chỉ giúp họ đứng vững trong thời gian những nhân vật "chóp bu" đó còn đương nhiệm, khi đã mãn nhiệm thì mọi chuyện trở nên khác hẳn. Điều này xảy ra ở cả Việt Nam, Trung Quốc và nhiều nước khác.

Nhiều quốc gia, dân tộc nhỏ cũng là nạn nhân của những hãng truyền thông lớn

Ngay từ thời chống Pháp, hay chống Mỹ những người lãnh đạo các phong trào kháng chiến đã biết dựa vào truyền thông để khơi dậy những tranh luận ở ngay tại những nước bản xứ. Mọi người thường nghe tới những từ như "truyền đơn", "biểu ngữ" trong các cuộc đấu tranh bằng ngòi bút kéo dài xuyên suốt bao nhiêu cuộc chiến. Sự thật trong những vụ lật đổ triều đại này, xây nên triều đại khác vẫn còn cần giải ảo rất nhiều. Nhưng hình ảnh của những nước nhỏ như Việt Nam trong con mắt của những độc giả cách xa nửa vòng trái đất nhưng có ảnh hưởng tới lá phiếu bầu cho các chính trị gia phụ thuộc hoàn toàn phụ thuộc vào giới làm truyền thông.

Chuyện tổng thống Ngô Đình Nhiệm và cố vấn Ngô Đình Nhu vị ám sát và bị lật đổ chính quyền vào những năm 1960s và những toan tính chính trị toàn cầu của các nước lớn đã biến Việt Nam trở thành một cái "cối xay thịt" như thế nào trong nhiều năm liền của cuộc chiến giữa: Tư bản phương Tây, Mỹ, Xô Viết, Trung Quốc ... Vai trò của truyền thông mang lại cái lợi cho truyền thông và đối tác của họ  còn chuyện minh bạch và trung thực trong nghề làm báo giống như đòi hỏi tìm ra một "trinh nữ lầu xanh" của thời gian chênh lệch nam nữ.

Những tờ báo nổi danh như New York Times cũng từng bán đi linh hồn của mình khi bị cáo buộc nhận tiền của Trung Quốc để gỡ bỏ những bài viết về vụ Thiên An Môn. Họ đã viết những chuyện có lợi về nhân quyền của Trung Quốc khi họ bắt đầu tham gia vào WTO vào năm 2001. Sau đó họ đã phải cải chính và rút bỏ những bài viết thiên lệch sau khi đã bị những đọc giả tinh ý nhận ra, và có bằng chứng về chuyện đi đêm giữa quan chức Trung Quốc và tờ báo này.

Mới đây nhất là sự tranh đấu bằng ngòi bút và thông tin giữa các hàng truyền thông và bầu cử ở Hoa Kỳ. Sự việc nghiêm trọng tới nỗi tổng thống tân cử Donald Trump đặt nghi vấn về cách làm việc của cơ quan tình báo Mỹ, giới truyền thông Mỹ trong sự trung thành của họ với nước Mỹ. Có thể sự trung thành đó được hiểu ở nghĩa rộng hơn rất nhiều so với cách hiểu của chúng ta, khi gần đây dấy lên một thuật ngữ mới "perception management" (quản lý nhận thức, hay thuật quỷ biển) được áp dụng trong những toan tính chính trị của Trung Quốc, Nga và cả Mỹ trong sự dàn sếp trật tự trên toàn cầu ở cả mặt trận kinh tế và quân sự. Thời đại của "conspiracy theory" (thuyết âm mưu) dần được nâng lên tầm cao mới mà các đọc giả không chuyên khó lòng có thể nắm bắt kịp. Rồi đây, với tấm phiếu bầu cử trên tay họ lại lơ ngơ quyết định vận mệnh của mình và dân tộc trong sự chỉ đường dẫn lối trong lớp sương mù dày đặc bị bủa quây bởi các chính khách và giới truyền thông không chính danh và không minh bạch.

Chúng ta đứng trước hai lựa chọn: một là bịt tai che mắt lại để khỏi phải nghe-đọc những lời nói dối, hai là học cách để nhận ra và nhìn xuyên qua những màn khói mờ ảo do giới truyền thông tạo ra. Đó chưa bao giờ là chuyện dễ dàng!


Ghi chú:
- Đọc giả tự dựa vào những thông tin trong bài viết và tìm kiếm các từ khóa qua Google để tự đánh giá khách quan lại những nhận định trên.
- Bài viết không có ý khen, hay chê các cá nhân, công ty hay bất kỳ quốc gia nào. Mục đích chính của bài viết là nhằm làm rõ tính trung trực của giới truyền thông.

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Karaoke và nhạc Việt hiện đại tạo ra một nền âm nhạc khủng bố

Bình Kiến, Phú Yên - Nhớ lại lúc khoảng thời gian cách đây 20 năm, cứ đến dịp nghỉ hè của học sinh hoặc dịp lễ hội gì đó thì các đoàn ca múa nhạc lại về các làng quê để biểu diễn. Ba má tôi không quá nghiêm khắc về chuyện học hành, nhưng chuyện "đàn đúm" (nói theo chữ của má) như cách tụ tập lại để nghe nhạc hay chơi bời theo số đông thì thường không cho tôi tham gia. Mỗi lần lén đi xem ca nhạc về tôi đều phải ráng học bài tới khuya để bù lại hoặc là bị la suốt mấy ngày sau đó.

Những hoạt động như vậy thực sự đánh thức những làng quê nghèo nàn quanh năm suốt tháng làm việc phơi lưng cho nắng và sương ở nơi ruộng đồng, nương rẫy và biển khơi. Ngày đó băng đĩa nhạc chưa phát triển như bây giờ và đương nhiên máy tính cũng như các thiết bị chơi nhạc cũng không đó luôn. Do vậy, những âm thanh sập sình, ánh đèn sân khấu chiếu rọi, những tiếng hát hò giữa một khoảng đất trống bao quanh là ruộng đồng và nhà cửa lụp sụp có thể là một đặc sản của thời bấy giờ.

Cũng ở quê tôi, sau đó một thời gian thì những trào lưu thưởng thức âm nhạc có thay đổi khi đĩa nhạc, máy nghe nhạc và đặc biệt là dàn karaoke rẻ hơn và bán ở khắp nơi. Gia đình nào có chút tiền tiết kiệm thì thường mua sắm những thiết bị và đặt rất trang trọng ngay trong phòng khách. Mỗi lần khách đến chơi hay bạn bè tụ tập đều có màn ăn nhậu và hát hò. Quán nhậu, quán karaoke, và những dàn nhạc sống mọc lên khắp nơi như một hiện tượng về nhạc trong khoảng 10 năm trở lại đây. Tưởng chừng đời sống mọi người được nâng cao thực sự, nhưng cũng chính từ đó những người Việt quanh tôi bắt đầu ngủ từ từ theo tiếng nhạc.

Không ai biết rằng họ đang làm nhiều hơn và cũng đang trả tiền nhiều hơn cho những thứ bình thường như: tiền điện, tiền xăng, tiền lương thực .... ít ai biết lạm phát là gì và tiền gửi ngân hàng với kỳ hạn dài thì tiền lãi thực nhận là bao nhiêu ... ít ai biết được rằng đất đai ruộng vườn của họ dần bị thu hẹp do chính sách phân chia đất trên đầu người trên chính đất mà họ làm ra hoặc khai khẩn ... Dù vậy, tiếng nhạc vẫn được mở và giọng hát karaoke thì không bao giờ ngớt. Có lẽ mọi người ráng hát, ráng nghe, ráng cười như liều kháng sinh cho những mất mát!?

Tưởng chừng chỉ có người ở quê tôi mới say mê âm nhạc đến thế, không ngờ đó cũng chính là trào lưu diễn ra tương tự ở nhiều nơi khác và cả ở các thành phố lớn như Sài Gòn. Ở đây, tiếng Karaoke càng gia đình hóa ở những khu vực nghèo, có đông công nhân và những người làm công khác. Nghĩa là: những nơi nào cuộc sống càng khó khổ trong cuộc sống hiện đại thì dàn máy karaoke càng được trang bị tại nhà và tiếng nhạc vẫn đều đặn vang vang lan ra cả một vùng. "Ca sĩ gia đình" không chỉ hát cho gia đình mình nghe mà cả những hàng xóm bất đắc dĩ cũng tận hưởng "âm nhạc khủng bố" mọi lúc mọi nơi. Như một cách trả đũa trong bất lực, những người hàng xóm cũng dần trang bị cho mình những "vũ khí hạng nặng" theo đó là: dàn máy hi-tech, loa khủng và mic không dây. Đôi khi bạn còn chứng kiển cả cảnh ca sĩ gia đình nhậu nhẹt say sỉn và cầm micro hát lêu ngêu ngoài đường.

Người Việt Nam có thói quen nghe nhạc bất chấp dù đang nghe nhạc trả tiền hay miễn phí. Nhạc mở lên ở bất kỳ thời điểm và thời gian. Nhạc mở lên bất kể ô nhiễm tiếng ồn ở khu vực xung quanh. Nhạc mở lên ở bất kỳ một cửa hàng nào ở góc đường. Nhạc được hát bất chấp ý nghĩa của lời ca và nhạc lý của nhạc sĩ.

Từ ca sĩ chuyên nghiệp cho đến những người biểu diễn âm nhạc nghiệp dư đều không màn đến ý nghĩa thực sự của ca từ, hoặc trân trọng tác giả của bài hát. Người dẫn chương trình thì thường xuyên bỏ qua vai trò của nhạc sĩ khi giới thiệu bài hát hoặc giới thiệu về cái hay, cái độc đáo của ca khúc. Người nghe đến để xem nhiều hơn nghe và reo hú lên bất kỳ khi nào thấy kích thích ở cả sân khấu lớn hay sân khấu nhỏ, ở cả nhạc sôi động hay trữ tình.  Khán giả đều thích yêu cầu người đối diện hát mỗi khi có cơ hội gặp gỡ cho dù người đó là: người mẫu, cầu thủ bóng đá, bình luận viên... Câu cổ động "hát đi - hát đi - hát đi" được áp dụng như cách để xua tan sự trầm lắng và dồn ép người đối diện vào thế buộc phải hát.

Thói quen nghe nhạc và chơi nhạc bất chấp của người Việt càng rầm rộ hơn trong dịp Tết. Những buổi tiệc tất niên không bao giờ thiếu âm nhạc. Âm nhạc mang lại không khí hay ho tới mức nào trong một bàn tiệc với rượu bia, thịt và tiếng ồn. Âm nhạc mang lại giá trị tinh thần lớn như thế nào cho người nghe trong cuộc và tệ hại như thế nào cho người nghe bất đắc dĩ. Chẳng ai nghiên cứu và làm rõ chuyện đó bởi vì ai cũng cho đó là chuyện vui.

Âm nhạc của thế giới đã chuyển từ âm nhạc cộng đồng (biểu diễn phần lớn ở sân khấu) sang nền âm nhạc cá nhân (nghe nhạc theo thiết bị cá nhân), trong khi đó cách cảm nhận âm nhạc từ xưa tới giờ ở Việt vẫn quê mùa: nghe chung mới vui, dẫu cho đó là hoạt động mang tính cá nhân hay cộng đồng và dẫn hình thành nền âm nhạc khủng bố màng nhĩ.

Bài viết không liên quan gì đến ngày 19 - 1, nhưng đang lúc viết thì một người bạn nhắn tin nhắc: 19-1-1974 là ngày Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa với sự làm ngơ của lính đồng minh Mỹ ở cách đó không xa. Một trung đoàn VNCH đã hy sinh nhưng tới giờ nhà nước vẫn chưa chính thức ghi nhận.

Liệu lời nhắc có làm tỉnh giấc những ai đang say sưa với âm nhạc và muốn hát ca triền miên như những chú ve sầu không?


Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

Gộp Tết tây và Tết ta không đơn giản chỉ là ý kiến, bàn luận và quyết định

Kể từ khi nền kinh tế của Việt Nam bí lối trong phương thức phát triển theo hướng "kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa" để làm cho đất nước sánh ngang với các cường quốc năm châu. Có không ít trí thức đã ngồi xuống mổ xẻ xem điều gì đã làm cho đất nước mình trì trệ và kém phát triển không chỉ so với các nước phương Tây mà còn bị những nước trong khu vực như Singapore, Thái Lan, Phillipin dẫn bỏ lại đằng sau. Một trong những điều mà mọi người thường rãnh rỗi để bàn luận nhất vào dịp Tết đến là: Liệu có nên gộp Tết ta và Tết tây hay không?

***

Trước hết tất cả chúng ta nên bàn tới sự khác nhau giữa lịch âm (lunar calendar) và lịch dương (solar calendar). Lịch dương theo quan niệm phương tây là sự tuần hoàn dịch chuyển theo mặt trời với thước đo ngày đêm là 24 giờ. Lịch âm theo quy tắc vận hành của mặt trăng với chu kỳ trăng đẹp cách nhau khoảng 30 ngày và rơi vào ngày 15 hàng tháng. Như vậy có thể thấy chu kỳ thời gian người quan niệm theo lịch âm có quan niệm về thời gian rộng hơn người theo quan niệm của lịch dương. Cũng chính từ quan niệm cỗi rễ này mà chúng ta thấy nhịp sống của người theo quan niệm lịch dương năng động hơn, hối hả hơn vì họ phải làm càng nhiều việc ý nghĩa càng tốt trong 24 giờ để tránh việc tồn đọng khi qua ngày mới.

Theo quan niệm rộng hơn, người theo lịch âm có cách sinh hoạt nhẹ nhàng, thư thả hơn vì quan niệm về thời gian của họ dài hơn. Cũng lẽ đó mới có chuyện: "tháng Giêng là tháng ăn chơi, tháng hai cờ bạc tháng ba rượu chè". Ngày tháng tiêu giao của người theo lịch âm khác và cách sinh hoạt động đồng, lễ nghi tôn giáo cũng khác.

Quay trở lại với việc ăn Tết ta hay Tết tây. Đối với người phương Tây thì nghỉ lễ để kết hợp Giáng sinh và năm mới (thời khắc chuyển giao giữa mùa đông và mùa xuân), người Việt, người Tàu thì quan niệm mùa xuân bắt đầu từ tháng 2 (năm mới). Để thay đổi cách nghỉ lễ và đón Tết thì đây là một cuộc tranh đấu có khi vượt tầm các nhà chính trị gia để quyết định vì đó là cả quá trình tâm linh, tín ngưỡng, tôn giáo và lợi ích kinh tế. Việc báo chí đang kéo hết ca sĩ này, nhà giáo nọ vào một cuộc bàn luận mà không hiểu gốc rễ thì cũng chẳng tạo ra cái gì hay ho ngoại trừ "chém gió".


Khi nào lợi ích của người dân còn gắn vào các sinh hoạt âm lịch như: thưởng Tết, nghỉ dài ngày, giảm việc thời gian gần Tết, ... thì còn lâu mới có biến chuyển. Khi nào thưởng Tết tây nhiều hơn Tết ta, khi nào mất nhiều hơn các hợp đồng thương mại quốc tế do việc đón Tết ta, khi nào các lễ hội bớt tập trung vào tháng 1,2 thì mới dần thay đổi.

Hơn nữa, việc cho nghỉ lễ và chọn ngày nào đó để kỷ niệm còn là "âm mưu" chính trị nữa. Do đó, thay vì hỏi người này người nọ chuyện nghỉ tết nhất, các đơn vị báo nên phỏng vấn những cấp cao hơn. Các nhân vật trong bộ chính trị chẳng hạn để xem các vị ấy phát biểu gì.

Hãy nhìn người Việt ở hải ngoại gìn giữ Tết Việt như thế nào mà vẫn không bị mất việc vì ngày đó không phải là ngày nghỉ. Hãy nhìn theo đó mà học hỏi là sẽ có đáp án.

***

Cầm trên tay cuốn tạp văn song ngữ Anh-Việt (tạp chí) năm 1996 có tên là Sunflower Đại học Sư Phạm và lại có hứng để nói thêm chút xíu về đề tài này.


Trên bìa tạp chí có tựa đề: "How Vietnamese people celebrate their new year"

Bên trong nội dung còn có bài: "Vietnam pagoda festival pulls in visitors by the thousands"

Nhưng thú vị nhất là 2 bài: "This Valentine's Day you may get luckier than you think" và "getting the visa"

Còn đây là câu "phản động" nhất trong cuốn tạp chí này, nhưng lại là hợp lý nhất trong tư tưởng nô thời bấy giờ:

"Historically the Vietnamese people originated from a Vietnamese ethnic group in South China. That is why these two peoples have some commonalities in celebrating and enjoying the Lunar New Year."

Đây là câu đầu tiên trong một bài viết nổi bật nhất và cũng chính là tiêu đề của tạp chí.

Như vậy một lần nữa có thể thấy chuyện thay đổi một tập tục đã ăn sâu vào nhận thức của mọi người là một vấn đề nằm ngoài ý kiến cần bình luận và tham khảo từ mọi người. Không phải muốn thay đổi là thay đổi được đâu! Ngay cả những người học "chữ tây" nhưng đầu óc vẫn ấu trĩ và dính Trung luận không khác gì bọn bút nô tiếng Việt.

Để rồi, một cách ngẫu nhiên là người Việt sẽ bị lai căn không đáng có giữa Tây và Tàu. Để rồi, đất nước và người Việt chia làm 2 nhóm: thân Tàu và thân Tây.


"Getting visa" để qua Tây tỵ nạn giáo dục, tỵ nạn kinh tế là điều đương nhiên. Biết yêu ngày Valentine hay Christmas là điều đương nhiên bởi vì người Việt có cái gì hay ho hơn để yêu đâu đến cái ngày Tết mà cũng làm rối như nồi canh hẹ đây mà. Nói đương nhiên mà lòng buồn rười rượi.

Báo chí không bản sắc, không có nhân tài. Trí thức với trí ngủ không khác bao nhiêu trong thời bấy giờ. Lãnh đạo nhà nước chẳng khác nào đám phường tuồng thích khóc thích cười và chẳng có một chút khí chất. Người dân thì được giáo dục để tránh mù chữ, nhưng lại mù văn hoá và kém trình độ dẫn tới dân trí và dân khí đều thấp.

Bi kịch vẫn còn tiếp diễn !

Ce Phan