Thứ Hai, 17 tháng 8, 2020

Trẻ em Nhật thực hành tiết kiệm như thế nào?

 Có lẽ ai cũng đã ít nhiều nghe nói về đức tính tiết kiệm của người Nhật và dĩ nhiên bạn cũng có nghe nói về lịch sử khó khăn cùng với rất nhiều thiên tai đã diễn ra ở đất nước này. Bạn đã đúng khi hiểu ra tại sao người Nhật đã không phung phí trong chi tiêu và sử dụng đồ đạc hay lương thực.

Nguồn ảnh: Gyutte.jp

Làm thế nào mà người Nhật lại duy trì được tính cách này trong suốt chiều dài lịch sử?

Câu trả lời nằm ở nền giáo dục của nước Nhật Bản. Hệ thống giáo dục mầm non và tiểu học của Nhật Bản không phân loại học trò và hoàn toàn không có bất kỳ xếp hạng nào. Tất cả trọng tâm của chương trình xoay quanh việc giảng dạy cho các em những tính cách tốt bên cạnh những nền tảng tư duy căn bản, sau đó là chuỗi những hoạt động thực hành để biến chúng thành thói quen thường ngày.

Một điều dễ nhận thấy trong mùa dịch Covid-19 này đó là việc tái sử dụng những đồ vật như thùng giấy, báo, ly giấy... vào các hoạt động trong lớp học. Có hai lý do để làm như vậy: trước tiên để thực hành đức tính tiết kiệm, sau đó là việc hạn chế sử dụng các đồ vật phải lau chùi sau khi sử dụng (vì lý do an toàn trong thời kỳ dịch bệnh).

Bộ môn nghệ thuật (Arts) cũng dạy các em các kỹ năng tuyệt vời với những đồ dùng có sẵn. Tinh tế nhất có lẽ là nghệ thuật gấp giấy (Origami). Bài học này không chỉ giúp các em trở nên khéo léo, kiên nhẫn, tỉ mỉ mà còn còn bổ trợ các em những kỹ năng rất tuyệt vời. Theo đó, các em biết cách gấp đồ đạc rất gọn gàng và đẹp mắt. Một điều có lẽ là đặc trưng nhất và mang đậm tinh thần tiết kiệm của người Nhật là gấp các túi nilon. Các túi nilon được khuyến khích dùng lại nhiều lần và vì thế phải biết cách gấp sao cho dọn và tiện để mở ra trong lần kế tiếp.

Chính thầy cô, cha mẹ là những tấm gương sinh động để trẻ em bắt chước và làm theo. Để dạy trẻ em có những tính cách tốt, người lớn phải làm đúng trước tiên. Bởi vậy, nếu bạn có con đang trong độ tuổi đi học mà ở nhà vẫn duy trì những thói quen xấu, trong đó có phung phí thì sẽ rất dễ bị chính con cái của mình nhắc nhở.

Những thói quen tiết kiệm cơ bản nào mà trẻ em được dạy trên trường? Tôi sẽ nói về một số điều mà tôi được trải nghiệm trực tiếp trong trường mà tôi đang làm việc. Có ba thói quen tiết kiệm căn bản:

- Không phung phí đồ ăn. Bên cạnh dạy ăn uống đúng cách, thử các món ăn mới, các em luôn được khuyến khích ăn hết bữa ăn của mình vì khẩu phần ăn đã được tính toán vừa đủ cho các em. Thời gian một bữa ăn kéo dài từ 45 phút đến 60 phút nên thầy cô sẽ rất kiên nhẫn đợi các em ăn xong mà không vội vàng hối thúc khi trẻ em ăn hơi chậm.

- Không phung phí giấy toilet, giấy lau tay, nước và điện. Ngay từ khi một tuổi các em đã bắt đầu biết sử dụng toilet và luôn được giám sát và chỉ dẫn cho đến hết sáu tuổi. Cách sử dụng giấy vệ sinh cũng được chỉ dẫn để đảm bảo các em lau chùi sạch sẽ và không phung phí nhiều giấy. Khi rửa tay xong các em cũng chỉ được lấy tối đa hai miếng giấy chùi khô tay và phải chắc chắn rằng vòi nước đã được đóng. Cuối cùng là tắt điện toilet hoặc chỗ rửa tay.

- Tiết kiệm thời gian. Đây là đức tính rất giá trị được xây dựng trong trường học ở Nhật Bản. Việc giải thích lý do vì sao phải giữ trật tự, đúng giờ và tác phong nhanh chóng luôn được đảm bảo trong gần như mọi hoạt động. Các em luôn biết xếp hàng để chờ đến lượt và phản hồi lại những tương tác của người đối diện. Chính đức tính này đã tạo ra một tác phong công nghiệp khi các em lớn lên.

Dĩ nhiên, ở nhà các em cũng được ba mẹ dạy thêm rất nhiều tính cách tiết kiệm hay khác: như tiết kiệm tiền mua sắm đồ chơi, quần áo. Các em cũng rất sẵn lòng mặc quần áo và sử dụng những đồ đạc để lại của anh chị của mình.

Riêng có một thứ mà người Nhật không tiết kiệm đó là mua sách cho con cái và đầu tư cho giáo dục nói chung. Sách luôn được cập nhật mới nên những cuốn sách của năm trước chỉ còn dùng để tham khảo. Họ cũng đăng ký cho con cái tham gia những khoá học kỹ năng (như học võ, vẽ, ngoại ngữ, bơi, chơi đàn...) với mức học phí rất đắt đỏ. Như vậy có thể thấy cha mẹ người Nhật có thể tiết kiệm tiền mua quần áo, giầy dép, mũ, cặp ... cho con nhưng họ thường chi rất thoáng cho sách và các khoá học mà họ cho là cần thiết cho con cái.

Dẫu cho nước Nhật Bản là một nước có thu nhập thuộc nhóm đầu trên thế giới, người Nhật Bản vẫn coi đức tính tiết kiệm là một điều quan trọng và giáo dục chính là chìa khoá để cất giữ giá trị cao đẹp này trong suốt chiều dài lịch sử của người Nhật. 

Bài viết này Ce Phan viết cho Vnexpress.net : https://vnexpress.net/tre-em-nhat-thuc-hanh-tiet-kiem-nhu-the-nao-4147244.html

Làm thể nào để tinh hoa của cha mẹ truyền sang con cái?

Người ta có nói nhìn người lớn sẽ biết tương lai của con cái họ, ngược lại nhìn vào những đứa con sẽ biết được cha mẹ chúng là người thế nào.

Gia đình mình đi chơi biển Mito, Ibaraki vào tháng 7 năm 2020

Hình ảnh gia đình đi chơi biển Oarai, tỉnh Ibaraki, Nhật Bản (tháng 7 năm 2020)

Bạn sẽ chợt giật mình khi chiêm nghiệm rằng cầu nối giáo dục giữa ba mẹ và con cái không còn quá chặt chẽ để có thể suy luận như trên.

Ngày nay, có những cha mẹ thiếu thốn mọi mặt về kiến thức, kỹ năng và tiền bạc để nuôi dạy con cái thì đứa con vẫn có nhiều cơ hội để có thể lớn lên và nuôi dưỡng những phẩm chất tốt. Ngược lại, có không ít đứa trẻ lớn lên với nhiều khiếm khuyết về kiến thức, kỹ năng và cả thể chất mặc dù được sinh ra trong một gia đình mà ba mẹ chúng là những người có trình độ cao. Con số "trái quấy" này sẽ còn tăng lên khi giáo dục đại chúng ngày càng hoàn thiện nhưng giáo dục gia đình bị mờ nhạt đi trong đời sống công nghiệp.

Sự tinh hoa của cha mẹ có thể sẽ khó có nhiều cơ hội để truyền thụ lại trọn vẹn tới con cái khi mà quỹ thời gian dành cho con cái của họ ngày càng thu hẹp dần. Chưa kể, để đạt cái "nhất nghệ tinh" cha mẹ cũng không còn thời gian để tìm hiểu thêm về những kiến thức và kỹ năng dạy con cơ bản.

Trí nhớ về những gì họ được học khi họ nhỏ đã không còn phù hợp để áp dụng cho con cái của họ trong bối cảnh giáo dục hiện tại. Như vậy, nhiều cha mẹ có trình độ cao cũng dần để con cái phụ thuộc nhiều vào nền giáo dục đại chúng, ở đó chúng sẽ cạnh tranh với những đứa trẻ khác trên một lộ trình học chung dành cho mọi đứa trẻ. Tuy nhiên, việc định hướng của cha mẹ trong những giai đoạn nhất định cũng có thể mang đến cho các em những lợi thế hơn so với các bạn đồng lứa.

Cho dù muốn hay không, trong một xã hội ngày càng có tính phân công lao động cao, trách nhiệm giáo dục thế hệ trẻ càng xa rời với tầm tay của cha mẹ. Mọi người dần sẽ nương nhờ vào nó và tính ưu việt của từng ngôi trường sẽ cho ra những kết quả đào tạo khác nhau. Dẫu vậy, sự chuyển dịch chậm chạp của hệ thống giáo dục đại chúng khó làm cho nhiều người mãn nguyện nhất là những công việc của tương lai lại càng chuyên biệt hoá, và đòi hỏi sự chuyên sâu hơn cả bây giờ rất nhiều.

Như vậy, trào lưu nào đang diễn ra đã trao cho những đứa trẻ có ít thuận lợi hơn về truyền thống giáo dục gia đình nhưng lại hoàn có nhiều cơ hội khác nắm bắt tri thức? Đó chính là internet!

Có một nhóm lớn các em học sinh bứt phá được khỏi những giá trị trung bình để tự làm khôn chính bản thân mình thông qua hành trình tự học hỏi. Mặc dầu phương thức giáo dục này không chính quy nhưng lại tạo ra nhiều cơ hội tiếp cận tri thức mà đặc biệt là đối diện với những tri thức sẵn có từ nhiều giác độ khác nhau.

Là người đang vào giai đoạn làm cha mẹ, những băn khoăn trong cách nhìn về giáo dục cho con cái là cảm giác chắc chắn sẽ đối diện thường xuyên. Việc tìm hiểu sau đó lựa chọn một cách tiếp cận tốt sẽ mang lại những lợi thế lớn cho con cái sau này. Trong quỹ thời gian hạn chế dành cho con cái mỗi ngày, đâu là những điều cô đọng nhất mà cha mẹ tối thiểu phải dạy cho con?

Video nói bằng tiếng Anh trong cùng nội dung với bài viết này.

Có một số thứ sau đây mà trường học khó lòng dạy cho con bạn trở nên hoàn chỉnh và chính những điều đó cần đến vai trò giáo dục của cha mẹ:

- Tương tác và trao đổi thông tin giáo dục thường xuyên với trường. Chọn học những trường mà họ có một kênh chia sẻ thông tin mỗi ngày (hoặc ít nhất là mỗi tuần) giữa nhà trường và phụ huynh. Đó có thể là qua cuốn sổ liên lạc, nói chuyện trực tiếp khi đưa và đón con, thông qua một phần mềm, họp phụ huynh... Đây là một lựa chọn cực kỳ quan trọng trong hành trình giáo dục lâu dài cho con. Nếu cha mẹ không nắm bắt được tình hình của con mình và cũng không cho thầy cô biết về những yếu điểm và những thói xấu thì chúng sẽ trở nên khó sửa hơn về sau.

- Dạy chủ động bằng một kế hoạch cụ thể. Quỹ thời gian buổi tối và cuối tuần là cố định nên hãy bố trí những giờ dạy con để "tinh hoa" của bạn có cơ hội được truyền sang cho con. Kế hoạch này bao gồm cả những thói quen tốt cần dạy, kỹ năng cần biết và những kiến thức đặc trưng khác. Mọi thứ sẽ trở nên vô cùng khó khăn nếu bạn không thu xếp được một lịch dạy cố định cho con mình.

- Dạy thụ động thông qua những việc phát sinh. Chắc chắn sẽ có rất nhiều hoạt động khác sẽ diễn ra ngoài tính toán của gia đình bạn nên học cách giúp con đối diện và hiểu đúng cho những tình huống đó sẽ trở nên rất cần thiết. Nếu những điều đó xảy ra có tính lặp lại, hãy biến nó thành một hoạt động giáo dục cố định và chủ động như ý thứ hai ở trên.

Ngược lại, sẽ có những rủi ro lớn nếu cha mẹ để con cái phụ thuộc phần lớn vào giáo dục nhà trường hoặc xã hội. Nếu không may mắn lọt vào nhóm các em có thể tự học để thành tài, các em sẽ lớn lên với rất nhiều khuyết điểm và cơ hội để sửa nó sẽ càng ngày càng khó khi các em đã vào độ tuổi trưởng thành.

Bài này Ce Phan viết cho báo Vnexpress: https://vnexpress.net/lam-the-nao-de-tinh-hoa-cua-cha-me-truyen-sang-con-cai-4145148.html

Cách người Nhật giữ vệ sinh trường học mùa Covid-19

 Tôi đang dạy học tại Nhật Bản và học được rất nhiều điều hay từ việc phòng tránh lây nhiễm bệnh trong trường, đặc biệt là trong mùa dịch Covid-19 này.

Hình minh hoạ: credited by Luu Vien
(Hình minh hoạ: được đóng góp bởi Lưu Viên)

Điều đầu tiên và cũng là quan trọng nhất đó là phải biết cách rửa tay đúng đắn. Con nít ở Nhật được hướng dẫn rửa tay rất kỹ (kỹ ngang ngửa với tiêu chuẩn rửa tay 6 bước trong bệnh viện). Không chỉ rửa tay trước và sau khi ăn, hoặc sau khi vào toilet, các em rửa tay ngay sau bất kỳ một hoạt động nào đó. Trung bình các em sẽ rửa tay khoảng 6-8 lần trong một ngày trên trường.

Ở Việt Nam cũng được hướng dẫn rửa tay nhưng dường như không được thực hiện đúng cách hoặc được giám sát nên đôi khi các em chỉ rửa qua loa. Nhiều trường không trang bị nước xà bông rửa tay và khăn lau tay.

Việc chạm tay vào mặt (ngoáy mũi, dụi mắt, liếm tay...) là hành động khó tránh khỏi, do vậy việc rửa tay là chỉ dẫn được ưu tiên hàng đầu ở trường của mình. Mặc dù các em được hướng dẫn từ nhỏ ( khi chỉ mới một tuổi), nhưng trong hành trình lớn lên, mỗi tháng bài học này lại được lặp lại và chỉnh từng li từng tí do vậy các em nghịch nhất cũng rửa tay 6 bước rất nghiêm túc khi lớn lên.

Bên cạnh rửa tay đúng cách, còn rất nhiều biện pháp phòng ngừa lây bệnh khác mà trường học ở Nhật Bản đang áp dụng rất triệt để. Việc giữ bàn ghế, sàn và tất cả đồ dùng luôn sạch sẽ cũng là một hoạt động quan trọng trong trường học.

Hình minh hoạ: credited by Luu Vien

(Hình minh hoạ: được đóng góp bởi Lưu Viên)

Lúc có dịch bệnh Covid-19 và ngày thông thường không có nhiều sự khác biệt. Lịch lau dọn luôn được phân công cho từng giáo viên để đảm bảo tất cả các bề mặt luôn được lau qua ít nhất một lần trong ngày. Học trò mầm non từ một tuổi đã biết cách phụ thầy cô giáo dọn dẹp đồ chơi và đồ dùng cá nhân của mình. Ba tuổi đã biết tự dọn dẹp đồ ăn trưa và 6 tuổi trở lên thì tự biết làm mọi việc về lau dọn bên trong phòng học.

"Dọn dẹp" (Clean up) luôn luôn là hoạt động đi liền với tất cả hoạt động khác. Gần như tất cả mọi sinh hoạt trong trường đều sẽ phải tự lau dọn mỗi khi kết thúc. Không có chuyện để từ từ dọn sau.

Sự khác biệt lớn nhất giữa việc lau dọn mùa Covid và bình thường đó là dung dịch tẩy rửa và khoảng cách đặt bàn ghế.

Trường học khuyến cáo dùng xà bông để lau dọn trong ngày bình thường, sau đó dùng nước sạch để lau lại. Tuy nhiên, khi có dịch bệnh thì rất cả các bề mặt đều phải được lau sạch bằng dung dịch đặc biệt, dường như là một loại cồn.

Một điều mà có lẽ bạn sẽ thấy rất khó tin đó là việc lau chùi từng món đồ chơi và đồ dùng chung. Thậm chí là từng mẫu đồ chơi Lego.

Trong ngày thường đồ chơi được tẩy trùng bằng cách xịt chất khử khuẩn vào cuối ngày. Việc này không tốn quá nhiều thời gian. Học trò sẽ giúp thầy cô gom những món đồ đó lại và đến khi học trò về hết, những thầy cô trong ca làm cuối cùng ở lại sẽ xịt chất khử trùng những món đồ dùng chung đó. Sáng sớm hôm sau chúng sẽ được thầy cô giáo làm ca sớm sắp xếp lên kệ hoặc bỏ vào thùng sau khi chúng đã hoàn toàn khô ráo.

Nhưng đến ngày có dịch thì mọi chuyện hoàn toàn khác. Những người quản lý về tính an toàn trong trường học cho rằng đồ dùng chung (đặc biệt là đồ chơi) là thứ dễ mang mầm bệnh nhất vì thế phải được lau sạch từng miếng một. Thầy cô sẽ là người đảm nhận công việc này vì nó đòi hỏi sự tỉ mỉ. Thầy cô sẽ đeo găng tay và sử dụng khăn sạch thấm cồn để lau. Việc này thường tốn khá nhiều thời gian.

Để tiết kiệm thời gian cho việc lau dọn, các em được hướng dẫn sử dụng những món đồ sử dụng một lần. Chẳng hạn các thùng carton, hộp sữa, giấy báo... đều được sử dụng lại cho những hoạt động mang tính giáo dục sau đó bỏ đi vào cuối ngày. Hoạt động này rất sáng tạo, tiết kiệm và rất đặc trưng trong tính cách của người Nhật Bản.

Trên tất cả, những công việc này luôn được giám sát kỹ để tránh trường hợp bị quên hoặc làm sai các bước an toàn. Thường thì một y tá của trường sẽ đảm nhận khâu hướng dẫn và giám sát. Công việc này cũng là một phần trong bài báo cáo hàng ngày mà thầy cô phải làm.

Nói chung, để có một môi trường an toàn cho trẻ em, một quy trình bảo vệ học trò được quan tâm rất đúng mực. Đó cũng là ưu tiên số một trong trường học ở Nhật Bản. Hàng tuần, luôn có một cuộc họp về nhân thức sự an toàn cho trẻ em và nâng cao việc giữ gìn vệ sinh trong trường học. Các tiêu chuẩn về an toàn được hiện diện trong rất nhiều câu chuyện và tranh ảnh được bày trí nhiều nơi thuận tiện trong trường và nó cũng là một vài học quan trọng cần được dạy mỗi ngày trong lớp học kể từ khi trẻ em bắt đầu biết nhận thức (thường là một tuổi trở đi).

Bài này Ce Phan viết cho Vnexpress.net: https://vnexpress.net/cach-nguoi-nhat-giu-ve-sinh-truong-hoc-mua-covid-19-4145616.html

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

Ngày lễ Ngưu Lang-Chức Nữ ở Nhật Bản (Tanabata)

Ngày lễ Ngưu Lang-Chức Nữ ở Nhật Bản (Tanabata), Tây lịch mồng 7 tháng 7. 



Ngày lễ này có gốc gác khoảng hơn 2000 năm trước ở Trung Quốc. Nó là 1 trong 4 câu chuyện cổ tích được truyền bá sâu rộng nhất trong lịch sử nước này. 

Thông điệp tình yêu của câu chuyện này cũng được biểu dương ở Hàn Quốc, Nhật Bản và Việt Nam. Tuy nhiên, khác với những nơi khác vẫn còn dùng Nguyệt lịch (Âm lịch) tổ chức ngày 7/7, người Nhật lấy ngày này trong Tây lịch (Dương lịch) để làm lễ kỉ niệm. 

Ngày này, người ta sẽ nhìn thấy những kiểu trang trí phổ biến như hình ảnh của cây tre được treo phướng và những lời nguyện cầu được viết vào những mẫu thiệp nhỏ. 

Món ăn cổ truyền vào ngày này ở Nhật Bản là đồ chiên (tempura) mà đặc biệt là đồ chiên rau củ quả ăn với bún (giống kiểu đồ ăn chay ở Việt Nam). 

Cũng như hầu hết các câu chuyện tình yêu nổi tiếng khác, chuyện tình của Ngưu Lang và Chức Nữ bị ngăn cấm bởi Ngọc Hoàng Thượng Đế và ông chỉ cho họ gặp một lần duy nhất trong năm là ngày mồng 7 tháng 7 Nguyệt lịch. 

Chính vì sự trắc trở này nên ngày gặp nhau hàng năm của họ trở nên vô cùng đặc biệt và màu nhiệm. Người ta tin rằng, những thông điệp và những lời nguyện ước sẽ được chiếu cố khi phát nguyện trong ngày này. 

Tuy nhiên, do sự khác biệt trong quan niệm ngày tháng trên tấm lịch mà Ngưu Lang-Chức Nữ gặp nhau ở Nhật Bản một lần, sau đó lại tiếp tục gặp nhau thêm một lần nữa tại Việt Nam và Trung Quốc. 

Nếu bạn có một lời nguyện cầu, hãy nhắn gửi nó trong ngày hôm nay. Để chắc ăn, bạn cũng nên lặp lại thêm một lần nữa trong hơn 1 tháng tới 😊.

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2020

Hãy nỗ lực để bản thân xứng đáng được người khác tôn trọng

Mình nghĩ rằng những người của mọi sắc tộc khác nhau đến nước Mỹ hay bất kỳ đất nước tiên tiến nào khác như Canada, Anh, Úc ... đều may mắn hơn những người cùng màu da khác đang ở lại trên quê nhà của họ. 

Mình tin rằng Việt Kiều dẫu có một quá khứ thương đau nhưng điều kiện sống thực tại tốt hơn người Việt tại Việt Nam. Người Hoa Kiều hay những người Mỹ da đen cũng vậy. Chất lượng sống của họ cao hơn so với người Hoa và người Phi ở xa tận bên kia nửa vòng trái đất. 



Hoa Kỳ là bến đậu của nhiều người ở mọi sắc tộc, màu da. Sự mâu thuẫn hay kì thị hiện diện như một bản ngã tất yếu và không thể đòi hỏi nó biến mất dễ dàng được. Nhưng chính nước Mỹ là nơi chấp nhận sự khác biệt nhiều nhất trên thế giới này! Bản hiến pháp của họ được các nước khác xem là khuôn mẫu để xây dựng nhà nước. 

Mình tin rằng #Blacklivesmatter là một phong trào ba xạo! Thực ra phải là ALL LIVES MATTER ! Không có một con người nào không cần lên tiếng để được sống... kể cả người da trắng. Khi bạn không là cụ Kình ở Việt Nam, khi bạn không là Lưu Hiểu Ba ở Trung Quốc thì bạn sẽ không hiểu là bạn có nhiều "Oxy" để thở hơn phần đông người dân trên thế giới này!

Đúng ra người ta nên nói nhiều hơn về chữ RESPECT thay cho chữ LIVES. Các bạn xuống đường vì cảm thấy mình không được người khác xem trọng, hay thậm chí bị coi thường chứ cái quyền sống của Goerge Floyd không đại diện được cho ý chí của các bạn. 

Không ai trên đời này sinh ra là nhận được sự tôn trọng đúng nghĩa từ người khác. Về mặt giáo dục, chúng được dạy phải nên tôn trọng bất kỳ ai, kể cả kẻ thù!!! Nhưng sự thật là hành trình cuộc đời mỗi người là EARN RESPECT từ người khác. Chúng ta nỗ lực từng ngày, đạt hết thành tựu này tới thành tựu khác là để chinh phục lòng mến mộ cũng như sự tôn trọng của những người trong cộng đồng của chúng ta. 

Tôi biết rằng có rất nhiều người thành công, những người nổi tiếng bao gồm của các nhà toán học, nhà văn, ca sĩ, chính trị gia ... đang ủng hộ phong trào này nhưng cũng không có nghĩa rằng thông điệp của nó là chính đáng và đúng đắn. Sự kiện của George Floyd bị lợi dụng một cách thô thiển và trơ trẽn. 

Nếu hôm nay, bạn bị người khác xem thường thì hãy nỗ lực để giỏi lên từng này và dành lấy sự kính trọng từ mọi người bằng thành quả và tài năng của bạn. Cho dù người khác luôn được giáo dục để kính trọng bạn mặc dù bạn chưa thành danh thì cũng không có nghĩa là họ kính trọng bạn đúng nghĩa. Đó chỉ là sự kính trọng xã giao. Hãy đứng lên như những người công chính, học nhiều hơn nữa, lao động nhiều hơn nữa để giá trị của bạn luôn được nâng cao. Tôi tin chắc rằng bạn sẽ luôn được coi trọng và được ghi nhận cho thành quả của mình. 

Loài chim sẻ từng bị diệt chủng bởi Tàu cộng

Nếu bạn muốn tìm hiểu về sự kiện này, hãy bắt đầu với từ khoá "Cuộc Cách mạng chim sẻ", "thời Đại Nhảy Vọt" để tìm đọc lại số phận của loài chim này tại Trung Quốc.


Những người cộng sản ở Tàu từng xem loài chim sẻ là kẻ trộm. Theo một tính toán của họ, chim sẻ đã ăn mất một số lượng thóc nhất định của dân chúng. Và thế là loài chim sẻ được liệt kê là "những tên trộm" của quốc dân. Phong trào tiêu diệt chim sẻ diễn ra mạnh mẽ tương tự như phòng trào diệt chuột thời bấy giờ.
Người dân dùng ná cao su, súng tự chế để bắn chim. Số khác thì khua chiên, đánh trống, gõ nồi ... đến nỗi loài chim sẻ không tìm được một chốn dung thân tại đất nước này.
Rồi, những người cộng sản ngốc ngếch đó cũng sớm phải trả giá. Trong những vụ mùa ngay sau đó, những loài sâu bọ đã nổi dậy và tàn phá mùa màng nặng nề không tượng tượng nổi.
Người ta không biết rằng, bên cạnh ăn thóc chim sẻ cũng ăn cồn trùng, sâu bọ ... Việc đuổi đánh chúng cũng đã làm náo loạn sự sinh sống định cư của các loài chim ăn sâu bọ khác.
Cuộc Đại Cách Mạng trong nông nghiệp phải trả giá rất nặng nề. Con người đã trải qua một nạn đói và tiếp đó sự chết chóc do thiếu ăn vì mô hình bao cấp. Không chỉ có loài người chịu trầm kha vì sự thiểu năng của một nhóm lãnh đạo, mà ngay cả loài chim cũng không có lối thoát! Đặc biệt là loài chim sẻ.
Một thời gian sau đó, họ phải "nhập khẩu" chim sẻ từ các nước khác để hòng tái tạo sự cân bằng sinh vật trong tự nhiên.
Ngày hôm nay, tôi ngồi nhìn những chú chim sẻ tìm đồ ăn bên hiên của một tiệm bánh. Tôi thấy vui cho loài chim này đã vượt qua định mệnh của của giống loài chim sẻ. Bây giờ con người đã dành cho nó một không gian sống đỡ ngột ngạc hơn và nhiều cơ hội hơn.

Tại sao người phụ nữ ấy vẫn mãi trồng rau?

Sức nóng dồn dập của giá nhà đất ở các vùng ven thành phố vẫn đang diễn ra. Những lời đồn về giải toả đất nền lan nhanh đến từng người dân nghèo. Những người dân đang vất vả mưu sinh bổng chốc trở thành tỉ phú khi bán đi phần lớn hoặc toàn bộ đất canh tác của mình.


Làn sóng tỉ phú ấy đến như một trận Đại Hồng Thuỷ. Người chủ đích bán đất cũng có, người sợ mất đất bán cũng có, người mua đi bán lại trong cơn nóng sốt nhà đất cũng có. Trong hàng vạn câu chuyện của dân tình thì hiếm có câu chuyện nào khác ngoài chuyện bán đất!
Thế rồi tiền tỷ vừa bán được vừa đủ xây một ngôi nhà tương đối khang trang để ở trên khoảng 100m2 còn sót lại. Sau khi xây nhà xong, có lẽ là lúc các chủ nhân cũng được thảnh thơi ngồi uống tách trà trước hiên nhà mới để nhìn lại đôi điều:
- Hoá ra ta từ một tỉ phú đất (điền chủ) giờ thành tỉ phú tiền mặt.
- Tiền có cầm được lâu!? Bỏ hết tiền vào xây căn nhà. Không chỉ bỏ tiền mà còn tự bỏ sức để xây nhà!
- Giá để xây một căn nhà với chất lượng tương đương ngày nay mắc gấp 3 lần so với cách đây 10 năm. Nghĩa là để xây một ngôi nhà 1 trệt, 1 lầu trên diện tích 100m2 (kể cả nội thất cơ bản) thì tốn 1 tỷ, 10 năm trước đây chỉ mất khoảng 330 triệu đồng.
- Trước khi bán đất, cuộc sống tuy khổ nhưng không sợ đói ăn vì luôn có đất canh tác. Sau khi bán đất, ngồi trong nhà đúc nhìn ra đường ngắm xe cộ và chẳng biết làm nghề gì để có đồng ra đồng vô như trước.
Để dễ hình dung, hãy nhìn vào công thức sau:
Nhà cấp 4+ vườn + nghề nông = nhà đúc
Dễ thấy rằng đó là một tính toán tồi! Nhưng hãy chậm lại để nghĩ xem. Nếu nhà nước quy hoạch và lấy mất đất vườn của mình với giá rẻ mạc thì công thức trên sẽ ra sao!
Nhà cấp 4 + vườn + nghề nông = Nhà cấp 4 (+Tủ lạnh, xe máy)
Tiền đền bù theo đơn giá nhà nước chỉ đủ mua con 1 cái tủ lạnh và 1 con xe rẻ tiền.
Như vậy, người dân "tự khôn" bằng cách làm như trên là bán đất!
Nhưng ai là những người dám mua đất khi mà tin đồn về giải toả đất nền vẫn được truyền đi?
Hãy nghĩ đi! Tôi biết bạn thông minh hơn tôi trong khoản này.
Câu chuyện thực ra tôi muốn kể đó là người phụ nữ kia. Người phụ nữ vẫn mãi trồng ra để mưu sinh và nuôi con sau khi người chồng xấu số qua đời sớm.
Bà có nhà, có ruộng và vườn. Bà sống giữa muôn trùng thông tin và những lời khuyên bán đất. Bàn vẫn cứ trồng rau.
Bà biết rằng, ngoài nghề nông bà không còn nghề nào khác để kiếm tiền và căn nhà cấp 4 là quá đủ để ở khi con cái đều sống xa nhà.
Bà cũng khôg biết uống cafe, ăn nhà hàng và mua đồ đẹp nên có bán đất đi thì cuộc sống của bà cũng không khác hơn.
Điều quan trọng nhất đó là bà nghĩ, bán đất thì có tiền nhưng có tiền rồi thì muốn mua được đất như trước thì không dễ. Để lại đó thì nó vẫn còn với mình.
Thế là trên mảnh đất đó bà trồng hết vụ mùa này tới vụ mùa khác. Rau rủ có lúc đạt lúc không nhưng bà không bao giờ cảm thấy túng quẫn về tiền nong. Bán vài cân rau, kiếm được dăm ba chục đủ mua ít thịt cá, dư ra vài ngàn để dành để đi lễ nghĩa, đám tang...